Web cây cảnh Đà Nẵng www.caycanhdanang.com

This is default featured slide 1 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured slide 2 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured slide 3 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured slide 4 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured slide 5 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

Showing posts with label Ý tưởng kinh doanh. Show all posts
Showing posts with label Ý tưởng kinh doanh. Show all posts

Kiến tiền từ viết blog cá nhân thông qua quảng cáo adsense

    Hiện nay có rất nhiều bạn kiếm tiền bằng cách khai thác Internet, tùy vào mức độ hiểu biết về công nghệ thông tin mà từng người chọn cho mình cách kiếm tiền cho phù hợp.

  Như các Vloger tự lập ra tài khoản youtube để đăng những video có giá trị do bản thân tạo ra để được google trả tiền, để kiếm tiền được như vậy thì người làm Vlog phải có óc tưởng tượng để tạo ra những video có thể thu hút được người xem, điển hình như bạn JVevermind đã kiếm được rất nhiều tiền và có thể là người kiếm được nhiều tiền nhất  trong giới làm vlog ở Việt Nam hiện nay.

  Nếu bạn không có khiếu làm video và không có kiến thức rộng về công nghệ thông tin, thì bạn cũng có thể kiếm tiền bằng cách viết blog cá nhân.

Trong bài viết này mình muốn giới thiệu với các bạn cách kiếm tiền từ  Blogspot của Google. 
     Blogspot là công cụ hoàn toàn miễn phí, tương đối dễ dùng. Google cho các bạn sử dụng miễn phí.
     Trước khi tiến hành tạo Blog để kiếm tiền thì bạn cần phải xác định chính xác lĩnh vực sở trường của mình hoặc lĩnh vực mà bạn thực sự hiểu biết và quan trọng nhất là có đam mê. Bạn dãy xác định rằng mục đính lớn nhất của việc viết Blog là chia sẻ và cung cấp thông tin và kinh nghiệm bổ ích cho người khác có như vậy mọi người sẽ tìm đễn blog của bạn, và càng nhiều người ghé thăm blog của bạn thì bạn càng có cơ hội kiếm thêm tiền. Trên thực tế đã có những blogger thu nhập cả ngàn đô thậm trí triệu đô một năm


Trước đây mình viết blog cho vui, nhưng qua tìm hiểu mình đã thấy được nhiều cái lợi từ viết blog, từ blogger bạn có thể tạo website: như web www.caycanhdanang.com  của mình được làm từ blogger.

Quay lại chủ đề củ là cách kiếm tiền từ viết blog cá nhân.

Những cách kiếm tiền "chuyên nghiệp" từ blog của giới trẻ thế giới:
1. Quảng cáo trả - tiền - cho - mỗi - click 

Việc kiếm được một khoản thu nhập kha khá thông qua Google Adsense cũng như các dịch vụ quảng cáo trả - tiền - cho - mỗi - click khác là hoàn toàn nằm trong tầm tay của bạn. Trong khi một số blogger than thở rằng họ chỉ kiếm được rất ít từ các quảng cáo đó thì bạn có thể tin tưởng rằng số tiền mà bạn kiếm được sẽ bao gồm từ 6 chữ số trở lên. Đặc biệt, trong trường hợp bạn có một blog thu hút được đông đảo lượt người truy cập, việc thu lợi trở nên dễ dàng hơn.

Việc cài đặt Adsense trên blog cũng rất đơn giản, đó chỉ là vấn đề bạn chuyển qua mã code trên website của mình. Và khi đó, mỗi lần một người khách click vào một trong các đường link trên quảng cáo, bạn sẽ nhận được một số phần trăm lợi nhuận. Điều quan trọng là bạn có thể tùy chọn mẫu quảng cáo phù hợp nhất cho blog của mình nên sẽ tránh được tình trạng thiếu hấp dẫn như một số hình thức quảng cáo khác.
   Đây là cách mình đang thực hiện cho hai site của mình là:
http://hovantin.blogspot.com/
http://chamsoccaycanhdanang.blogspot.com/

 
 Quảng cáo google adsense của google là phần mình kẻ khung màu đen trong hình ảnh, với mỗi click của bạn vào quảng cáo đó, mình sẽ được google trả cho mình ít tiền, vì vậy nếu bạn nào đang đọc bài viết này thì click vào ủng hộ mình luôn nhé.

Chúc các bạn thành công trong việc kiếm tiền từ viết blog.

Những ý tưởng kinh doanh đơn giản nhưng “hái ra tiền”

Không ít người từng đặt câu hỏi "ý tưởng kinh doanh ở đâu?" và mải miết đi tìm, nhưng ý tưởng đó có thể đang ở ngay bên họ.

Trong một bài viết đã được xuất bản tháng 7/2011, VnEconomy đã có dịp giới thiệu tới bạn đọc những ý tưởng kinh doanh bất chợt và đơn giản, nhưng kết quả thu lại có khi lên tới hàng triệu USD, như câu chuyện về anh Brian Scudamore với hãng dọn rác 1-800-GOT-JUNK, cô Jennifer Telfer với gối ôm hình thú cưng...

Hôm nay, chúng tôi giới thiệu thêm một vài câu chuyện khác. Những "tấm gương" làm giàu này cũng bình thường như Brian Scudamore hay Jennifer Telfer, và ý tưởng kinh doanh của họ cũng rất đơn giản, đôi khi xuất phát từ một sự ham muốn cá nhân, nhưng thành công của họ vẫn đáng để người khác học tập.

Anh em nhà Sorensen

Chuỗi cửa hàng sandwich Firehouse Subs


Chris và Robin Sorensen từng là nhân viên cứu hỏa ở Florida. Gia đình họ đã có truyền thống làm nghề này trong suốt 2 thế kỷ. Năm 1994, họ đã cùng nhau mở cửa hàng bán bánh mì sandwich đầu tiên với chủ đề lính cứu hỏa, mang tên Firehouse Subs. Chris và Robin Sorensen đã sử dụng các dụng cụ làm việc của lính cứu hoả để trang trí cho cửa hàng. Cách bài trí đặc biệt đã giúp Firehouse Subs trở nên ấn tượng hơn với thực khách.

Vào lúc mới đầu bắt tay vào kinh doanh, để duy trì hoạt động, Robin làm việc ở cửa hàng còn Chris vẫn tiếp tục làm bán thời gian cho công ty cứu hỏa. Giờ thì hệ thống cửa hàng bánh mì sandwich mang tên Firehouse Subs của họ đã có 514 đại lý chính thức và nhượng quyền trên toàn nước Mỹ. Con số này vẫn đang tăng lên không ngừng. Năm 2011, doanh thu toàn hệ thống đạt 284,9 triệu USD

Mary Ellen Sheets

Dịch vụ vận chuyển Two Men and a Truck


Có lẽ bà Mary Ellen Sheets chẳng thể ngờ những chuyến chở rác giúp lối xóm lại thay đổi cuộc đời của bà như vậy. Đầu thập niên 1980, hai người con trai của bà là Jon và Brig Sorber đã dùng chiếc xe tải cũ giúp các gia đình trong khu phố dọn dẹp rác rưởi, di chuyển đồ đạc... Sau khi hai cậu con vào trường đại học và khách hàng vẫn liên tục gọi tới, Mary Ellen đã thuê hai người đàn ông và mua một chiếc xe tải mới với giá 350 USD.

Ban đầu bà chỉ làm kinh doanh vì thú vui, nhưng sau đó Mary Ellen bỏ việc và tập trung hết thời gian cho việc này. Bà cũng đưa ra một quyết định táo bạo là nhượng quyền. Ngày nay, công ty Two Men and a Truck của Mary Ellen đã có 224 đại lý ở 34 bang trên nước Mỹ. Brig Sorber hiện làm giám đốc điều hành, nhưng Mary Ellen vẫn có tên trong ban giám đốc. Cậu con trai còn lại là Jon Sorber cũng là một quản lý trong công ty. Doanh thu năm 2011 của công ty là 220 triệu USD.

Anh em nhà Cook

Kỷ yếu trực tuyến myYearbook


Khi chuyển tới trường trung học mới, hai anh em Dave và Catherine Cook đã nảy sinh ý tưởng làm một cuốn kỷ yếu trên mạng để làm quen cùng các bạn mới. Để hiện thực hóa ý tưởng, họ đã tìm tới anh trai Geoff Cook, người rất có kinh nghiệm kinh doanh ngay từ khi còn học đại học. Năm 2005, Geoff trở thành nhà đầu tư đầu tiên và là giám đốc điều hành của myYearbook.

Sau 9 tháng đầu tiên, trang web này đã có được 1 triệu người sử dụng. Và với sự lớn mạnh của công ty, đối tượng hướng tới của myYearbook đã vượt ra ngoài ranh giới trường trung học. Tháng 11/2011, mạng xã hội Quepasa mua lại myYearbook với giá 100 triệu USD. Tháng 6/2012, myYearbook đổi tên thành MeetMe. Hiện cả ba anh em nhà Cook vẫn làm việc cho công ty và Geoff Cook đảm nhiệm chức giám đốc điều phối.

Anh em nhà Chappell

Kem đánh răng Tom's of Maine


Năm 1968, Tom và Kate Chappell chuyển với Maine. Gặp khó khăn trong việc tìm kiếm thực phẩm và các sản phẩm có nguồn gốc tự nhiên, chưa qua chế biến, họ đã quyết dịnh thành lập công ty và bán những gì mà họ định tìm kiếm cho bản thân. Tom và Kate Chappell đã vay mượn 5.000 USD để lập công ty Tom's of Maine, chuyên cung ứng các loại dầu gội đầu và sản phẩm chăm sóc cá nhân có nguồn gốc thiên nhiên.

5 năm sau đó, họ đạt được bước đột phá khi tung ra loại kem đánh răng mang thương hiệu Tom's of Maine. Năm 1999, doanh thu của họ đạt trên 40 triệu USD. Năm 2006, công ty Colgate Palmolive đã mua 84% cổ phần của Tom's of Maine với giá 100 triệu USD. Hiện anh em nhà Chappell đã có một liên doanh mới mang tên Rambler’s Way Farm, chuyên sản xuất hàng may mặc làm bằng chất liệu len.

Joel Glickman

Đồ chơi xây dựng bằng nhựa K’NEX


Ý tưởng về K'NEX nảy sinh vào ngày Joel Glickman đang ngồi cắt và ghép nối những chiếc ống hút lại với nhau tại một tiệc cưới. Bị ý tưởng mới bám riết, Glickman quyết định thử thời vận. Sau khi bị Hasbro và Mattel từ chối, ông quyết định chấp nhận rủi ro, đóng cửa một phần việc kinh doanh của gia đình để bắt đầu vào việcc sản xuất đồ chơi.

Năm 1993, không lâu sau khi K'NEX được tung ra thị trường, người sáng lập hãng Toys R Us đã nói rằng đó là thứ đồ chơi tuyệt vời nhất mà ông ấy biết tới. 4 năm sau đó, giá trị sản phẩm bán ra đã tăng lên khoảng 100 triệu USD. Glickman đã nghỉ hưu, nhưng do kinh doanh gặp khó khăn, ông quay lại làm việc và doanh số một lần nữa tăng vọt. Công ty dự kiến sẽ đạt doanh số xấp xỉ 100 triệu USD trong năm 2012 này.

vneconomy

170 ý tưởng khởi sự kinh doanh

Giới trẻ lập nghiệp với đồ handmade


Nhiều chủ shop thu về hàng chục triệu đồng, thậm chí có trường hợp kiếm tới 200 triệu đồng mỗi tháng nhờ các nguyên liệu đơn giản như vải nỉ, vải dạ và giấy...


Trần Anh Dũng, sinh viên năm thứ 3 Đại học Ngoại Thương, một trong những người sáng lập 4handy và Bánh đa shop chia sẻ, nhờ bán hàng handmade, tổng doanh thu của 2 shop mỗi tháng lên tới 200 triệu đồng. Công ty của Dũng không tập trung vào sáng tạo các sản phẩm handmade làm sẵn mà sản xuất những bộ kit bao gồm vải dạ, các dụng cụ và hướng dẫn để tạo ra một sản phẩm handmade. Shop có đội chuyên môn chỉ 2 - 3 người có nhiệm vụ thiết kế và chế tạo sản phẩm mẫu và nhóm đã sáng tạo khoảng 200 bộ kit hướng dẫn làm các sản phẩm từ móc khóa, bánh ga tô bằng vải dạ cho đến thiệp giấy.

Với doanh thu khiêm tốn hơn, khoảng vài chục triệu đồng mỗi tháng, I-karo, một shop gồm 8 nhân viên với 3 cửa hàng tại Hà Nội lại có cách kinh doanh khác. I-karo shop không sản xuất các bộ kit hàng loạt mà làm các sản phẩm handmade theo yêu cầu của khách hàng. Điều đặc biệt trong phương thức kinh doanh của shop này là làm ra sản phẩm “xinh y chang” với tưởng tượng của người đặt.
Zonnyshop lại là cửa hàng chỉ kinh doanh online, với 6 nhân viên, chuyên buôn bán các sản phẩm từ len. Mới thành lập 4 tháng, mỗi ngày shop nhận trung bình 10 - 20 đơn đặt hàng. Anh Nguyễn Văn Chung, chủ Zonnyshop tiết lộ: "Có những đợt, shop nhận order của các diễn đàn từ 100 đến 200 sản phẩm". Với mỗi sản phẩm có giá trung bình là 40.000-50.000 đồng, cửa hàng có thể thu được trung bình 4-10 triệu mỗi tháng, một con số không nhỏ đối với cửa hàng online mới thành lập.

Tuy nhiên, để kinh doanh handmade có lãi như vậy, chủ cửa hàng cũng phải trả những giá không nhỏ. Vào những ngày đầu, 4handy đã từng thu hồi hàng nghìn sản phẩm do không nắm bắt được thị trường kinh doanh, đánh giá không đúng nhu cầu khách hàng. Trần Anh Dũng, ông chủ 9X tâm sự: “Cho tới bây giờ, tôi tưởng như shop đã kinh doanh ổn định, nhưng mọi mục tiêu đều có thể bị thay đổi bất cứ lúc nào. Những kế hoạch vạch ra cho một năm có thể không trụ nổi trong vòng một tháng vì thị hiếu khách hàng thay đổi liên tục”.

Chủ shop I-karo, Nguyễn Thùy Linh nhìn nhận, hiện handmade đã trở thành một xu hướng mạnh mẽ trong giới trẻ. Càng ngày càng có nhiều cá nhân và các shop online bán nguyên liệu cũng như các sản phẩm handmade. Cửa hàng kinh doanh handmade để thành công phải nghiên cứu và cập nhật thường xuyên nhu cầu khách hàng.

Còn Trần Anh Dũng cho rằng có 3 nhóm khách hàng sử dụng các sản phẩm handmade. Nhóm một là những người thích mua những sản phẩm handmade làm sẵn, nhóm 2 là những người mua bộ kit về làm theo hướng dẫn. Nhóm còn lại là những người chỉ mua nguyên liệu, tự thiết kế sản phẩm.

Để thành công, các shop không chỉ bán các sản phẩm phục vụ cả 3 nhóm khách hàng mà còn tổ chức các lớp học dạy làm đồ handmade. I-karo còn tạo thiết lập mô hình café handmade, tạo ra một không gian để các tín đồ handmade có thể thoải mái chia sẻ sở thích: vừa uống café, vừa mua, vửa làm, vừa học handmade tại chỗ. Một số cửa hàng còn phải bỏ ra rất nhiều công sức để phát các survey ở các trường học, lập các survey online để tìm hiểu thói quen mua hàng của giới trẻ.

“Handmade là một xu hướng tất yếu với hai giá trị to lớn của nó là tiết kiệm chi phí và tạo ra giá trị của sản phẩm" - Dũng chia sẻ. Đó là một trong những lí do mà các shop thành công và lấy lại vốn trong một thời gian ngắn.
Theo vnexpress

Thành công với nghề tay trái


Ngày nay, tỉ lệ thất nghiệp của các sinh viên mới tốt nghiệp đang ngày càng tăng. Liệu bạn có là một trong số ít sinh viên dám tự đứng ra tìm một hướng đi khác cho mình, chứ không phải dựa vào công việc mà người khác mang đến cho bạn?



Hãy xem Gaby Dunn, cô gái 23 tuổi xoay xở với công việc của riêng mình.




Ngay từ khi còn là sinh viên, Gaby Dunn đã luôn đi đúng hướng. Cô theo học ngành báo chí và luôn biết cách đánh bóng sơ yếu lý lịch của mình bằng những bài viết cộng tác với các hãng tin khác nhau. Nhưng năm 2009, đúng vào thời điểm cô chuẩn bị tốt nghiệp, cùng với nền kinh tế bị khủng hoảng, ngành công nghiệp báo chí cũng lâm vào suy thoái.


Trước tình hình đó, giống như nhiều người bạn đồng môn khác, Dunn chỉ có thể tìm được một công việc trái với ngành học cũng như trái với mục tiêu nghề nghiệp của mình. Tuy vậy, cô vẫn luôn ao ước được viết lại, kể lại những câu chuyện mà mình chứng kiến. Cô dự định sẽ kể những câu chuyện mình thu thập được cho toàn thế giới, và quyết định rằng nếu thế giới thông tin không có chỗ cho cô chia sẻ những câu chuyện của mình, cô sẽ tự tìm một cách khác". Và ý tưởng 100 cuộc phỏng vấn được nảy sinh trong hoàn cảnh đó.


Ý tưởng này bắt đầu từ tháng Mười năm ngoái. Dunn đã đề ra mục tiêu tiến hành phỏng vấn 100 loại người khác nhau, từ người nổi tiếng đến những người có xuất thân từ tầng lớp dưới trong khoảng thời gian một năm. Cô kể lại những câu chuyện của họ cho toàn thế giới thông qua trang web Tumblr. Hiện tại, Dunn đã hoàn thành dự án và cô gái 23 tuổi này là sẵn sàng để ký một hợp đồng giá trị liên quan đến những câu chuyện của mình.
Với ý tưởng thú vị này, Dunn cho biết cô đã thay đổi hoàn toàn cuộc sống và sự nghiệp của mình - và cô cảm thấy hết sức hài lòng với cuộc sống hiện tại.


Dưới đây là cách cô ấy đã áp dụng để đạt được thành công trên.


Bước đầu tư ban đầu: Đầu tư thời gian


Khi Dunn bắt đầu công cuộc vạch ra 100 đối tượng phỏng vấn và đăng tải câu chuyện của họ trực tuyến, cô chỉ hướng tới mục đích chỉ đơn giản là thỏa mãn mong muốn kể chuyện của mình. Nhưng kết quả cuối cùng vượt qua mong muốn đó của cô – từ việc nâng cao kỹ năng viết và báo cáo đến việc trở thành người nổi tiếng - nhờ vào trang web của mình. Tuy vậy, đó mới là thành quả bước đầu, khi cô mới chỉ hoàn thành được một nửa mục tiêu phỏng vấn 100 người.


Cô tự hứa với lòng mình rằng sẽ trung thực với các chủ đề đã đề ra. Sau khi dự án hoàn thành, Dunn vô cùng tự hào khi mình đã giữ đúng lời hứa trên. Cô cũng đã đầu tư rất nhiều thời gian và công sức. "Có những lúc mọi việc diễn ra thật kỳ dị, bạn muốn đi chơi với bạn bè của mình, nhưng sau đó bạn lại trả lời họ rằng: "Tôi phải đi đến một trang trại gà và thực hiện một điều kỳ dị khác", cô chia sẻ. Chính vì được đầu tư công phu, nội dung của trang web luôn trung thực, hấp dẫn và thu hút sự chú ý của đông đảo bạn đọc.


Mang lại những điều người khác muốn: Sự chia sẻ


Chỉ trong vòng một đêm, Dunn đã đưa ra danh sách các chủ đề chính, và ngoài một vài bổ sung và sửa đổi nho nhỏ, cô luôn trung thành với bản danh sách này. Tuy nhiên, ưu tiên những chủ đề chính lại chính là chìa khóa tháo gỡ những vướng mắc này, đặc biệt là khi blog của cô là một thương hiệu hoàn toàn mới. Lúc đầu, mục tiêu của Dunn là các nhân vật có người hâm mộ. Ví dụ, một trong những nhân vật đầu tiên của Dunn là tác giả RL Stine, người được biết đến với những câu chuyện kinh dị nổi tiếng trong những năm 90 của thế kỷ trước.


“Ông là một ứng viên tuyệt vời. Ông ta hoạt động sôi nổi trên Twitter với vô số những người theo dõi tin tức, và ông gợi lại ký ức của những năm 90. Stine đã đồng ý tham gia dự án sau khi Dunn thuyết phục. Kết quả là Dunn đã mang 100 cuộc phỏng vấn đến với lượng khán giả lớn hơn. Cô mang lại cho độc giả những điều thú vị và mới lạ -những thứ dễ chia sẻ với người khác.


Cô thường xuyên lướt mạng


Sau khi hoàn thành một bài viết, Dunn sẽ tìm kiếm các nhà xuất bản quan tâm đến nội dung câu chuyện. Cô sẽ chọn những đoạn nói về nhân vật nữ chính của câu chuyện lên trang web Jezebel, mạng trực tuyến về các về các xu hướng của giới nữ. Ngoài ra, cô còn thiết lập mối quan hệ với các website khác để tăng lượng độc giả của mình. Và bây giờ khi dự án đã kết thúc cũng là lúc cô nhận được nhiều hợp đồng viết các câu chuyện thú vị.


Sử dụng chính độc giả của mình để thu hút lượng độc giả lớn hơn


Bằng cách mang lại cho độc giả những thú vị nho nhỏ, cô khuyến khích họ chia sẻ cảm xúc của mình. Ý tưởng này được thực hiện khi người ta đề cử 100 bài Phỏng vấn cho các giải thưởng Village Voice Web Awards (Giải thưởng giành cho những trang web có tiếng nói trọng lượng). Và cô đã giành giải thưởng cho blog tốt nhất, và đó là lúc cô chia sẻ rằng trang web của mình thực sự bắt đầu.


Chú trọng vào bản thân mình – chứ không chỉ đơn thuần là vào trang web


Dunn thừa nhận rằng cô nói lên những chia sẻ quá thật, nhưng đó lại là một trong những yếu tố mang lại thành công rực rỡ cho cô. Ngoài mục đích chia sẻ hàng trăm câu chuyện, Dunn cũng muốn chắc chắn rằng độc giả có thể tìm hiểu một chút về cô. "Bạn không thể giống như một con robot, mọi người sẽ nhanh chóng mất hết hứng thú”, cô nói. Khi người đọc biết được bạn là ai - một con người cụ thể, với khiếu hài hước, và cá tính - họ sẽ dễ dàng hiểu dụng ý của bạn trong câu chuyện. "Có vẻ như mọi người đều muốn cảm thấy như họ biết bạn vậy", cô nói. Ngoài ra, cô còn giữ giọng điệu nhất quán, xuyên suốt 100 cuộc phỏng vấn của cô. Và giọng điệu kể chuyện cũng phù hợp với trang web Tumblr. Đó là những mẩu chuyện riêng biệt nhưng vẫn liên kết với các trang web.


Biết cách khai thác công nghệ


Dunn khởi đầu dự án của mình với kiến thức về tiếp thị bằng không. Nhưng trong suốt quá trình thực hiện dự án này, cô tự mày mò học cách tối đa hóa tác động trực tuyến của mình


Cô thúc đẩy công việc của mình thông qua nhiều kênh khác nhau, bao gồm cả Facebook và Twitter, và phát triển các kỹ năng HTML để nâng cấp trang web riêng của mình. Cô tận dụng các khảo sát của Google, và chắp nối các thông tin cô lượm lặt được thành các bài báo hấp dẫn để tăng lưu lượng truy cập trang web.

Theo Học làm giàu

Mở Shop, cửa hàng trên tầng cao chung cư


Shop quần áo trẻ em, cửa hàng bán đồ ăn sáng, góc cà phê nhỏ... vẫn được mở liên tục nhưng không phải trên đường phố, có "mặt tiền" như thường thấy. Lạ là, các cửa hàng đó nằm ở các chung cư cao tầng.



Ban công được tận dụng làm nơi quảng cáo cho cửa hàng.

Phòng ngủ thành shop quần áo

Đến khu đô thị mới Định Công, đứng ở tầng một ngước lên, nhiều người ngạc nhiên khi thấy ở tầng 3 có một shop quần áo. Song, với nhiều người dân gần đấy, đặc biệt là các bà mẹ đang có con nhỏ dưới 8 tuổi, thì cửa hàng này lại là một điểm đến thú vị.


Cửa hàng của chị Ngọc nằm trong một căn hộ của khu đô thị, muốn vào xem, mua hàng phải đi qua 2 lớp cửa kéo, đóng kín. Khi khách tới, chủ nhà mới mở cửa. Người mua đi qua phòng khách, nhà ăn rồi mới tới cửa hàng.


Shop chỉ rộng chừng 15m2 nhưng các mặt hàng được bố trí khoa học quanh 4 góc tường. Ban công, thay vì bỏ không, được thiết kế miếng kính bọc toàn bộ làm nơi chứa hàng và treo hàng quảng cáo để người đi đường dễ dàng nhìn thấy.
Chị Ngọc chia sẻ: "Khách của shop đa phần là chị em trong cùng tòa nhà, sau một thời gian thì từ các tòa nhà khác sang, nhưng thường là gần. Các mẹ thường đến buổi tối vì vừa đi tập thể dục, con cái đã đi học về và cũng là lúc chủ nhà đi làm, hết giờ hành chính trở về. Mỗi tháng, tiền hàng ra vào cũng lên tới cả chục triệu".
Không có chủ ý kinh doanh, nhưng con cái đi làm cả ngày, không có ai nói chuyện nên buồn, ông bà Nguyễn Thế Khang mở cửa hàng bán tạp phẩm nhỏ ngay tại gia đình. Do ở chung cư nên phòng khách ngay lập tức trở thành mặt bằng bán hàng.

Cửa sắt bảo vệ chở thành nơi quảng cáo, ghi tên các mặt hàng, thậm chí là treo bim bim. Trong nhà, mì tôm, xà phòng, giấy ăn... mỗi thứ chỉ bày một ít. Đặc biệt, điều quyến rũ tất cả trẻ con khu chung cư là cửa hàng của ông bà bày bán các loại kem.
Một phụ huynh trong khu chung cư nhận xét: "Mở cửa hàng lớn trên tầng có thể gây phức tạp, nhưng nếu nhỏ và lại của chính người trong khu nhà thì có những thuận tiện nhất định. Nhiều gia đình trong khu thiếu đồ lặt vặt không phải chạy đi xa, có thể vừa nấu cơm, trông con vừa chạy ra mua hàng".
Cơm phở, cà phê lên tầng
Với nhiều sinh viên Đại học Bách khoa Hà Nội, quán phở bò trên nhà chung cư trên đường Tạ Quang Bửu không hề xa lạ. Gửi xe tầng 1, đi lên tầng 5 ăn sáng đã trở thành quen thuộc với nhiều người trong khu. Quán tận dụng phòng khách 30m2, và hành lang chung cư bày chừng 5, 7 bộ ghế nhựa thấp cho khách làm bàn ăn.
Bà Nguyễn Thị Lan, chủ cửa hàng cho hay: "Khách hàng ở đây 90% là người ở chung cư. Hôm nào tôi cũng bán hết chỗ này trước 9h sáng, vì có định mức cả rồi. Bán xong thì dọn hàng sạch sẽ, cố gắng giữ vệ sinh. Ban quản lý cũng không phản đối, chỉ nhắc nhở phải gọn gàng thôi. Mà cái đấy thì khỏi phải nhắc, chúng tôi cũng không thể để mất vệ sinh cho khu mình ở được".
Không chỉ có ở đô thị mới Định Công, chung cư ở đường Tạ Quang Bửu, theo nhiều người dân, đô thị Nam Trung Yên cũng có những trường hợp mở shop trên tầng cao. Ngay từ những năm 2006-2007, dù mới được sử dụng, chung cư cũng được người dân trong khu tận dụng bán hàng ở hành lang và cả trong phòng khách các nhà, có đủ cả từ đồ ăn sáng như bún, miến, cháo, phở, rau cỏ, đồ tạp hóa cho tới các gian thuê băng đĩa, giặt là hay thậm chí là cắt tóc gội đầu.

Trên các cửa sổ hay cửa ra vào từ tầng 1 cho đến tầng 13, còn có thể tìm thấy hàng loạt biển quảng cáo, pano như "cắt tóc nam - nữ, gội đầu, sơn sửa móng tay", "cho thuê băng đĩa, CD - DVD"...

Theo ông Nguyễn Văn Thông, bảo vệ khu đô thị mới Định Công, trường hợp mở cửa hàng trên khu chung cư là không được chấp nhận, nhưng nhiều gia đình vẫn tận dụng diện tích này để kinh doanh.

Tuy nhiên, thường các hộ chỉ kinh doanh nhỏ, khách hàng chủ yếu là người trong tòa nhà nên hạn chế được tình trạng phức tạp, nhất là về an ninh trật tự. Song theo tôi thì nên hạn chế, tránh phát triển ồ ạt ảnh hưởng tới môi trường sống chung của hàng xóm và người dân trong khu nhà.

Theo Hải Dương
VEF

Ý tưởng kinh doanh từ đôi chân trần của trẻ nghèo

Khi Blake Mycoskie thấy những đứa trẻ nghèo tại Argentina chân đất đi trên những con đường đầy rác và mảnh thủy tinh vỡ vào năm 2002, anh nảy ra ý định định lập công ty để giúp chúng có cơ hội xỏ giày.




Cứ bán được một đôi giày, Mycoskie tặng một đôi cho trẻ em nghèo.
Ảnh: wordpress.com

4 năm sau, công ty của Mycoskie – mang tên TOMS Shoes và đặt trụ sở tại thành phố Santa Monica, Mỹ - đã tặng hơn 400.000 đôi giày cho trẻ em nghèo. Cùng với công việc từ thiện đó, anh đã đặt nền móng cho một hình thức kinh doanh mới ở Arlington, bang Texas, Mỹ. Người ta gọi hình thức ấy là “chủ nghĩa tư bản lương tri”.
TOMS – chữ viết tắt của “Tomorrow's Shoes” – có ý tưởng kinh doanh rất đơn giản: Với mỗi đôi giày bán được, công ty sẽ tặng một đôi cho trẻ em nghèo. Mycoskie hình thành mô hình kinh doanh “một bán một cho” trong một chuyến đi tới Argentina để làm tình nguyện viên. Tại đây anh hiểu một đôi giày đơn giản có thể thay đổi cuộc đời của những đứa trẻ lang thang như thế nào.
“Tôi nhìn thấy chân của nhiều đứa trẻ bị cứa và nhiễm trùng vì những mảnh thủy tinh. Thật chẳng có từ nào lột tả hết cảm giác của tôi khi nhìn những bàn chân đó. Lúc ấy tôi nghĩ rằng, thay vì thực hiện những hành động từ thiện, tại sao người ta không nhìn những đứa trẻ đường phố bằng con mắt của một doanh nhân và lập nên một công ty để giúp bọn trẻ có giày”, anh kể.
Mycoskie từng thành lập 4 công ty trước khi tới Argentina. Khi còn là chàng sinh viên 19 tuổi ở Đại học Southern Methodist, thành phố Dallas, Mỹ anh lập dịch vụ giặt là. Sau đó anh mở công ty quảng cáo ngoài trời rồi bán nó để lập một kênh truyền hình thực tế, nhưng thất bại. Công ty thứ tư chuyên cung cấp dịch vụ đào tạo lái xe qua mạng và công việc kinh doanh có vẻ thành công. Cuối cùng Mycoskie bán cổ phần trong công ty này với giá chưa tới 500.000 USD để thành lập công ty sản xuất giày TOMS.
Trong năm đầu tiên, Mycoskie bán được 10.000 đôi giày làm bằng vải bạt với giá 45 USD một đôi. Cùng thời gian đó anh đem tặng 10.000 đôi giày cho trẻ em Argentina.
Chàng doanh nhân từ chối đưa ra những con số cụ thể về doanh thu và lợi nhuận, nhưng nói người ta có thể dùng phương pháp suy luận để tính doanh thu tối thiểu kể từ khi anh mở công ty vào năm 2006. Với 400.000 đôi giày đã bán ở mức giá 45 USD, đương nhiên anh thu về 18 triệu USD.
“Khi tôi khai trương TOMS tôi không thực sự coi nó là một công ty kinh doanh, mà chỉ đơn thuần là dự án nhân đạo”,doanh nhân 33 tuổi tâm sự.
Ý tưởng của Mycoskie nhận được sự ủng hộ của nhiều nhân vật nổi tiếng như tài tử Brad Pitt, nữ minh tinh Liv Tyler, người đẹp Scarlet Johansson, siêu sao nhạc rock Bono, công chúa nhạc pop Britney Spears.
“Tôi không biết tại sao họ ủng hộ tôi, bởi vì chúng tôi không tặng giày cho họ. Những ngôi sao nổi tiếng xuất hiện trên các tạp chí với những đôi giày của tôi trên chân. Sau đó các hãng bán lẻ bắt đầu quan tâm tới sản phẩm của tôi”, anh kể.
Một trong những hãng bán lẻ đầu tiên nhận giày TOMS là Nordstrom. Sau đó các hãng Foods, Bergdorf's, Bloomingdale's, Macy's và Neiman Marcus tiếp bước. Ngày nay những đôi giày TOMS được bày bán ở hơn 20 quốc gia. Mycoskie nói mục tiêu của anh là hạ giá bán lẻ xuống dưới mức 45 USD để có thể giao giày có các hãng bán lẻ với giá 22,5 USD một đôi. Ngoài mẫu giày cơ bản, Mycoskie còn sản xuất giày ống cho phụ nữ với giá 98 USD một đôi và giày có dây buộc dành cho cả hai giới với giá 79 USD một đôi.
“Tôi nhận thấy tỷ lệ nữ trong tổng số khách hàng lớn hơn so với tỷ lệ nam. Tính ra khách hàng nữ chiếm tới 70%”.Mycoskie nói.
Mycoskie nói anh tìm cách áp dụng mô hinh tiếp thị của tập đoàn Apple để thu hút sự chú ý của mọi người.
“Apple hấp dẫn đối với ông nội tôi, chị tôi và bản thân tôi, mặc dù chúng tôi thuộc ba thế hệ khác nhau”, ông chủ trẻ nói.
Thiếu niên, cầu thủ bóng đá nữ, sinh viên và cả những người yêu nhạc jazz đang đeo giày của TOMS. Chúng được tạo nên từ vải bạt và có kiểu dáng đơn giản. Người ta có thể đeo chúng tới mọi nơi. Nhưng theo Mycoskie, khách hàng tỏ ra thích thú khi biết việc họ mua một đôi giày đồng nghĩa với việc một đứa trẻ lang thang nào đó sẽ có một đôi giày tương tự.
Tính tới thời điểm hiện tại, hoạt động của TOMS vẫn phụ thuộc vào nỗ lực của cá nhân Mycoskie.
“Chúng tôi nhận đơn đặt hàng từ Nordstrom và sản xuất theo mẫu mã, số lượng mà họ yêu cầu. Tiếp theo chúng tôi giao hàng và nhận tiền trong khoảng 30 tới 60 ngày sau đó”, Mycoskie mô tả quá trình sản xuất.
Ông chủ 33 tuổi nói anh hưởng lợi từ mối quan hệ lâu dài với một ngân hàng nhỏ tại bang Texas, nơi người ta chẳng bao giờ phàn nàn mỗi khi anh trả nợ chậm. Điều đó khiến Mycoskie không phải thu hút vốn của các nhà đầu tư khác. Anh sợ rằng nếu có thêm cổ đông, công ty sẽ phải tập trung vào mục tiêu lợi nhuận thay vì hoạt động nhân đạo.
“Tôi từng nảy ra ý định kêu gọi đầu tư từ bên ngoài vài lần, nhưng cuối cùng tôi quyết định từ bỏ ý định ấy vì sợ rằng sự góp vốn của người khác sẽ phá hỏng văn hóa riêng của công ty”, anh nói.
Mycoskie nói anh dự định tăng gấp đôi sản phẩm trong năm nay, tức là sản xuất thêm 400.000 đôi giày nữa. Để hoàn thành mục tiêu đó, anh sẽ phải thuê thêm nhân công (hiện tại công ty có 70 người). Hoạt động sản xuất cũng phải được đẩy mạnh hơn ở các nhà máy tại Argentina, Trung Quốc và Ethiopia. Sự mở rộng quy mô sản xuất sẽ khiến Mycoskie gặp nhiều khó khăn hơn trong việc quán xuyến mọi hoạt động kinh doanh.
“Tôi sẽ tuyển thêm người để họ thực hiện những công việc cơ bản mà tôi đang làm. Tôi muốn có thêm thời gian để diễn thuyết trước công chúng về nỗi thống khổ của những người phải đặt đôi bàn chân trần trên những mảnh đất có độ axit cao trong cuộc sống hàng ngày. Khoảng 1 triệu người dân Ethiopia mắc các bệnh về chân và thực trạng đó có thể được ngăn chặn bằng cách đeo giày”, anh bày tỏ.
Với tư cách là doanh nhân, Mycoskie luôn nghĩ con đường phía trước của anh là làm việc chăm chỉ để tạo ra một gia sản lớn. Sau đó, trong những năm còn lại của cuộc đời anh sẽ lập nên những chương trình từ thiện để giúp đỡ người không may mắn.
“Tôi luôn nói với mọi người rằng di sản mà tôi để lại không phải là cái mà tôi tạo ra, mà chắc chăn là những thứ tôi đã cho người khác”, anh phát biểu.
Theo VnE


Câu chuyện kinh doanh: Bán lược cho sư

Một công ty cần tuyến nhân viên tiếp thị. Có rất nhiều người đến xin được phỏng vấn. Giám đốc công ty giao cho những người đến tham gia phỏng vấn một công việc như sau: cho họ một ngày để đi tiếp thị lược chải đầu, khách hàng là những nhà sư.
Rất nhiều người nói đây là việc khóảy ra bởi lẽ các nhà sư không có tóc, làm sao bán lược cho họ được ? Vì thế nhiều người đã bỏ cuộc, chỉ có 3 người đồng ý ở lại xđể thử sức.
Ba ngày sau họ quay trở lại. Người thứ nhất nói thưa giám đốc tôi bán được một chiếc lược.
Giám đốc bèn hỏi: “anh thử nói cho tôi nghe làm thế nào anh có thể bán lược cho các nhà sư ?”
Người này bèn trả lời: “Đi đến đâu tôi cũng nói với các nhà sư rằng lược của công ty tốt như thế nào nó có tác dụng đối với tóc tốt như thế nào. Nhưng các nhà sư chỉ vào mặt tôi và nói răng tôi bị bệnh tâm thần, họ cho rằng tôi trêu chọc họ không có tóc, nên đuổi tôi đi thậm chí đánh tôi nữa. Tôi vô cung thất vọng đúng lúc đó tôi nhìn thấy một chú tiểu Trên đầu chú tiểu có nhiều bụi bẩn chú tiểu cảm thấy ngứa ngáy nên đang gải đầu tôi bèn nói với chú tiểu rằng gãi đầu cần phải dùng đến lược, vì vậy tôi bán được một chiếc”.
Người thứ hai cũng quay trở lại và nói “Thưa giám đốc tôi bán được 10 chiếc lược”.
Giám đốc bèn hỏi: “làm thế nào anh có thể bán lược cho các nhà sư ?”
Người này bèn trả lời: “tôi đã nghĩ rất nhiều cách. Sau cùng tôi quyết định tìm đến một ngôi chùa trên ngọn núi cao. Tôi hỏi một nhà sư rằng ở phải rất nhiều người đến thắp hương cầu phật hay không ?, nhà sư trả lời rằng đúng là như thế. Tôi lại hỏi tiếp nếu quỳ trước đức phật với một mái đầu rối tung do bị gió thổi có phải là không tôn kính đối với đức phật nhà sư trả lời rằng đúng là như vậy. Tôi lại hỏi tiếp, nếu nhà sư biết điều đó mà không nhắc nhỡ mọi người thì đó có phải là tội lỗi hay không ? nhà sư trả lời rằng, đương nhiên là tội lỗi. Thế là tôi góp ý với ông ta, trước mỗi pho tượng phật nên để một chiếc lược, để du khách có thể chải đầu trước khi khấn phật. Ở ngôi chùa đó có tất cả 10 pho tượng, vì thế tôi bán được 10 chiếc”.
Người thứ ba cũng quay trở lại và nói “Thưa giám đốc tôi bán được 1000 chiếc lược”.
Giám đốc bèn hỏi: “Anh làm thế nào bán được nhiều như vậy ?”.
Người này trả lời: “tôi tìm đến ngôi chùa lớn nhất, trực tiếp hỏi nhà sư chủ trì có muốn tăng thu nhập cho chùa hay không ? Nhà sư nói rằng rất muốn. Tôi bèn nói với ông ta rằng hãy dán một thông báo như sau ở nơi có nhiều người tập trung nhất: quyên góp tiền sẽ nhận được quà tặng. Quà tặng là gì ?. Đó là một chiếc lược công đức. Chiếc lược này có đặc điểm là phải dùng chải đầu ở chỗ đông người, làm như vậy sẽ xua đuổi được những chuyện không may và đem đến những điều tốt lành. Vì thế có rất nhiều người quyên tiền và nhận lược chải đầu ngay trước đám đông, chỉ trong chốc lát tôi đã bán được 1000 chiếc”.
Lời bình:
Theo cách nghĩ thông thường, bán lược cho các nhà sư là một việc hết sức buồn cười. Sư không có tóc, làm sao có thể bán lược cho họ ? cách tư duy truyền thống chỉ mách bảo cho chúng ta rằng lược chỉ có tác dụng duy nhất, đó là chải đầu. Những người có đầu óc sáng tạo sẽ tưởng tượng đến việc dùng lược để làm tặng phẩm, hay dùng vào những việc khác với giá trị lớn hơn nhiều so với giá trị của một chiếc lược thông thường. Nhà tâm lý học người Mỹ S.Araauty cho rằng “Sáng tạo có nhĩa là tạo ra những thứ mà chưa từng có trong quá khứ”.
Để sáng tạo, cần phải thoát khỏi ràng buộc của logic, thoát khỏi cách tư duy thông thường. Như thế mới có thể có nhiều cơ hội và khả năng có thể những ý nghĩ nới lạ. Sự sáng tạo thể hiện ở chỗ biết nhấn mạnh đến lơi ích của người khác: Đó là lợi ích về mặt tâm linh và vật chất.

 
Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang